Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Hai người lao nhanh trên đường.
Một người mặc áo đen, một người mặc áo lục, chính là Đường Liên và Diệp Nhược Y chạy thoát khỏi Đường môn ngày đó. Sắc mặt Diệp Nhược Y tái nhợt, rõ ràng sức khỏe không theo kịp, bước chân đã chậm đi nhiều. Đường Liên nhìn sang phía cô, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng: “Diệp cô nương, cô có khỏe không?”
Diệp Nhược Y lắc đầu: “Không sao. Ta...” Vừa nói xong đôi chân Diệp Nhược Y bỗng mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.
Đường Liên vội vàng ngừng lại, giơ tay bắt mạch Diệp Nhược Y, tuy về mặt y đạo hắn không được coi là đại sư gì nhưng dẫu sao cũng đi theo Tư Không Trường Phong và Đường Liên Nguyệt, có nghiên cứu, không khỏi kinh hãi tới biến sắc: “Sao mạch đập lại loạn thế này!”
Diệp Nhược Y cố gắng đứng lên: “Không được. Bọn họ sắp tới rồi.”
“Chúng ta đã tới.” Một giọng nói lạnh lẽo truyền tới.
Đường Liên ngẩng đầu lên, chỉ thấy bốn bóng đen lướt qua bên cạnh bọn họ, ngăn trước mặt bọn họ.
Cầm đầu là một người Đường Liên hết sức quen thuộc, chính là người chấp chưởng của ba mươi sáu phòng nội gia Đường môn, cao thủ được Đường môn công nhận chỉ dưới Đường Liên Nguyệt trong đồng lứa - Đường Hoàng.
“Sư thúc.” Đường Liên hạ giọng gọi.
“Theo ta về, ta sẽ nói với lão gia tử, ông ấy sẽ không trị tội ngươi.” Đường Hoàng chậm rãi nói.
Đường Liên im lặng cả nửa ngày rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
Đường Hoàng nhướn mày: “Ngươi muốn trái lệnh sư môn hay sao?”
Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369293/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.