Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Đêm khuya, mưa lớn.
Nước mưa gõ lên buồng xe, một chiếc xe ngựa cô độc chạy thẳng giữa màn đêm.
Xa phu vung roi ngựa lau nước mưa trên mặt, mặc dù mặc áo choàng nhưng giữa cơn mưa lớn này vẫn chẳng thể ngăn được từng giọt nước mưa trút xuống tầm tã. Hắn mắng một tiếng: “Mưa lớn quá, đúng là gặp quỷ.” Sau đó hắn đột nhiên ghìm cương ngựa, bởi vì trước mặt hắn hình như có quỷ đang đứng thật.
Một bộ áo màu đen dài, đội mũ trùm lớn, thân hình cực kỳ cường tráng, tay cầm một thanh kiếm khổng lồ, nước mưa gõ lên thân kiếm tỏa sáng lấp lánh.
“Ai?” Xa phu nổi giận gầm lên một tiếng.
Người cầm kiếm không nói gì, chỉ bước từng bước một về phía trước.
Xa phu nhíu mày, đặt tay lên môi huýt sáo vang dội nhưng không ai đáp lời hắn. Hắn kinh ngạc, cánh tay cầm roi ngựa run run, cúi đầu nhìn xuống lại phát hiện không ngờ nước mưa trên mặt đất lại có màu đỏ. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện phía xa loáng thoáng vài bóng người đang nằm.
Tuy trong đêm tối không thấy rõ gương mặt đối phương nhưng người đánh xe có thể cảm nhận được giờ phút này dường như đối phương đang cười lạnh.
Người đánh xe âm thầm kinh hãi, một mình giết chết nhiều cao thủ hộ tống như vậy, chẳng lẽ kẻ này là quỷ thật à? Hắn không kịp nghĩ nhiều, vung roi ngựa về phía người cầm kiếm. Đúng lúc này người nọ đột nhiên nhảy lên, tung người một cái đã đứng bên cạnh người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369292/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.