Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Đám người Tiêu Sắt ở lại tại Kiếm Tâm trủng suốt ba ngày.
Ba ngày sau, thân thể của hắn rốt cuộc cũng khôi phục, hắn đi ra ngoài phòng, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người hắn, có cảm giác thoải mái không nói nên lời. Hắn nghiêng người nhìn lại, Hoa Cẩm đang ngồi trong viện, mân mê các loại dược thảo của mình.
“Ngươi tỉnh rồi à.” Hoa Cẩm không ngẩng đầu lên, tiếp tục cuốc đất: “Ngươi ngủ mấy ngày chắc cũng đủ rồi, thân thể cũng khôi phục tạm ổn.”
Tiêu Sắt lười nhác mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế dài trong sân, ngẩng đầu lên, ánh mặt trời chói mắt khiến hắn hơi nhíu mày: “Hiểu rõ quá nhỉ.”
“Ẩn mạch bị tổn thương thật ra không phải không có cách chữa trị.” Hoa Cẩm ngắt một cọng cỏ thuốc đặt lên miệng nhấp nháp, khóe miệng mỉm cười. Cô đi tới bên cạnh Tiêu Sắt, đưa cho Tiêu Sắt một chiếc lá: “Cho ngươi?”
“Cái gì đây?” Tiêu Sắt hỏi.
“Băng Tân thảo, có vị thanh mát, khi vừa dậy nhai một chiếc, thân thể sẽ thoải mái sảng khoái hơn!” Hoa Cẩm cười nói.
Tiêu Sắt nhận lấy, bỏ vào trong miệng, chỉ thấy lập tức có một luồng nước mát từ trên đầu truyền xuống, ban đầu có cảm giác choáng váng, thân thể ngân ngẩn, nhưng rất mau chóng khôi phục tinh thần, cảm thấy thần trí thanh tỉnh, thoải mái không nói nên lời. Hắn tỉnh táo lại nói: “Ngươi vừa nói có cách chữa trị thương tích ẩn mạch?”
Hoa Cẩm gật đầu nói: “Ta nhớ mình từng đọc một quyển sách cổ trong Dược Vương cốc, trên đó có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369294/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.