Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Thế nhưng sau khi Lôi Vô Kiệt hết sức hăng hái đi được vài bước, khi quay đầu lại phát hiện Tiêu Sắt vẫn lười biếng ngồi trên ghế, thong dong uống từng chén một.
“Sao không đi?” Lôi Vô Kiệt hỏi.
Tiêu Sắt nhướn mày: “Đã trả tiền chưa?”
Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy bầu máu nóng đang dâng lên đầy người bị tưới một chậu nước lạnh, lục trên người được một chút bạc vụn cuối cùng, lại đi về để lên bàn: “Tiểu nhị, tính... tính tiền.”
Ban đầu tiểu nhị thấy hắn uy vũ bất phàm, dung mạo lại tuấn tú như vậy, vốn tưởng rằng công tử giàu có thế nhưng lúc trả tiền lại bủn xỉn như vậy, sau khi thu bạc mặt hắn lạnh tanh đi ra ngoài.
“Giờ đã đi được chưa?” Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ nhìn Tiêu Sắt.
Tiêu Sắt uống một chén rượu, gật nhẹ đầu một cái: “Không đi.”
“Lại vì sao nữa!” Lôi Vô Kiệt nổi giận, thế nhưng bị Tiêu Sắt trừng mắt một cái, lửa giận lập tức tắt ngúm.
Tiêu Sắt chậm rãi nói: “Đi, được. Đăng Thiên các, không leo. Ngươi là đệ tử của Lôi môn, cần gì phải đi leo Đăng Thiên các kia, cầm danh thiếp rồi nghênh ngang vào thẳng là được.”
“Ta không có danh thiếp.” Lôi Vô Kiệt hạ giọng nói.
“Cái gì?” Tiêu Sắt sửng sốt.
“Ta không có danh thiếp.” Giọng nói của Lôi Vô Kiệt nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Lần này Tiêu Sắt lại nghe rất rõ, hắn lặp lại lần nữa mang theo vẻ uy hiếp: “Người không có danh thiếp? Ngươi đường đường đệ tử Lôi gia bảo, ngươi lại nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369210/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.