Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt cứ thế ngồi đối diện với nhau không nói một lời, Tang Lạc, Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, Nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, Bàn Nhược, uống từng chung một. Tửu lượng hai người đều rất kinh người, đều không say.
“Vốn dĩ chúng ta đoán ngươi có thể leo lên mười hai tầng, cho nên gọi mười hai chung rượu.” Khi uống tới chung rượu Bàn Nhược cuối cùng, rốt cuộc Tiêu Sắt cũng mở miệng lên tiếng.
“Chúng ta?” Lôi Vô Kiệt sửng sốt hỏi: “Còn ai nữa?”
“Ta.” Một giọng nói lười biếng vang lên, Lôi Vô Kiệt nghe theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người tóc dài để râu mặc áo sam màu xanh đang uể oải bước tới.
“Ca ca của ngươi à?” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút.
Người đàn ông để râu kia ngáp một cái, há miệng ra, chung rượu Ban Nhược cuối cùng đã bị hắn hút thẳng vào trong miệng.
Lôi Vô Kiệt nhìn mà trợn tròn hai mắt, hắn từng nghe nói tới công phu lấy vật từ xa nhưng chưa từng thấy công phu hút rượu từ xa này.
“Ủ rượu xong chưa?” Tiêu Sắt hỏi.
Người đàn ông kia cười lắc đầu một cái, đi tới bên cạnh hai người rồi ngồi xuống: “Còn thiếu một chút ánh trăng.”
“Xin hỏi rốt cuộc vị này là...” Lôi Vô Kiệt biết vị trước mắt là cao thủ, giọng nói kèm theo chút kính ý.
“Ông chủ quán rượu.” Người đàn ông kia híp mắt một cái. “Rượu Bàn Nhược này hơi rượu khá nặng, lại hơi đắng.”
Ông chủ quán rượu? Nhưng sao tửu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369211/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.