Phi Toàn sơn.
Phách Quan Phi Trản nhìn những chữ khắc trên bia đá rồi chậm rãi xoay
người: “Chọn chỗ này đi.”
Diệp Đỉnh Chi cũng hạ xuống vững vàng, hắn đã truy đuổi ba ngày ba đêm
liền, nhưng dường như không hề mệt mỏi, ánh mắt đầy ngọn lửa thù hận,
như có thể thiêu cháy người trước mắt.
“Trước khi gặp ngươi, ta tốn ba tháng nghỉ ngơi lấy sức, sau đó đợi ngươi
bại trận trong Thiên Khải Thành. Bây giờ công lực của ta đã lên tới đỉnh
phong, còn võ công của ngươi, theo ta thấy mỗi ngày lại rớt xuống ngàn
dặm. Nhưng khi vừa gặp ngươi, ta đã biết ta không giết được ngươi.” Phi
Trản lạnh nhạt nói: “Cho nên ta dẫn ngươi tới đây.”
Diệp Đỉnh Chi cau mày nói: “Ta không cần biết mấy thứ này. Ta chỉ hỏi
ngươi, còn định trốn nữa không?”
“Ta tới gặp ngươi vốn là để giết ngươi, sao phải trốn?” Phi Trản đột nhiên
ưỡn thẳng lưng, nâng bả vai, khí tức uể oải lập tức tiêu tan, ánh mắt vốn ủ
rũ nhanh chóng thay đổi.
Trở thành hừng hực thù hận, hệt như Diệp Đỉnh Chi.
“Nơi này còn có hai vị ân nhân của ngươi.” Phi Trản mỉm cười.
Trên Phi Toàn sơn, có hai người hạ xuống, một vừa gầy vừa cao, một vừa
béo vừa lùn.
“Vô Pháp.”
“Vô Thiên.”
“Ngày trước, chính chúng ta đã cứu thê tử của ngươi ra khỏi Thiên Khải
Thành, đưa tới trước mặt ngươi.”
“Đúng vậy, bốn tên gia nô của ngươi cũng đi cùng, nhưng bọn chúng đã
chết.”
Con ngươi của Diệp Đỉnh Chi co lại, mấy năm nay hắn vẫn luôn tìm kiếm
bốn vị gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-bach-ma-tuy-xuan-phong/3997618/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.