Trần Mặc và Tịch Tư Yến cùng bước ra khỏi quán nước, vẫn còn ngạc nhiên vì những lời phàn nàn đằng sau. Dù sao thì Trần Mặc khó mà tưởng tượng được Tịch Tư Yến sẽ là người như thế nào khi đảm nhận vai trò sư huynh.
Câu trả lời nhanh chóng được hiện ra trước mắt Trần Mặc.
Nhìn qua cửa sổ, một đám đông tò mò đang chen chúc nhau. Trần Mặc hỏi: "Sao không vào trong luôn?"
"Ai dám chứ." Tề Lâm là người đầu tiên lên tiếng, gật đầu chỉ về phía Tịch Tư Yến: "Đừng nhìn cậu ta ở trường được mọi người cưng chiều như vậy, ở đây cậu ta là một hung thần, mấy cô gái thấy cậu ta là chỉ muốn tránh xa tám trăm dặm thôi. Bọn này cũng không muốn vào trong làm phiền."
"Có đến nỗi vậy không?" Trần Mặc hỏi.
Tề Lâm nhún vai: "Không còn cách nào khác. Ai bảo cậu ta trời sinh không biết thương hoa tiếc ngọc, hồi trước mấy cô gái mới tập trượt tuyết cứ tìm đến cậu ta chỉ đạo, nhưng không một ai mà không rơi nước mắt hối hận trên đường tuyết cả."
Trần Mặc bật cười trước sự miêu tả đầy cảm xúc của Tề Lâm.
Tịch Tư Yến đã từng hướng dẫn cậu học, và Trần Mặc cũng có phần hiểu được sự nghiêm khắc của cậu ta.
Ngay lúc đó, Tịch Tư Yến giải quyết xong vài người rồi bước lại gần.
Cậu hỏi Trần Mặc: "Sao cậu lại ở chung với họ?"
"Họ nói mình là người mới, muốn tìm ai đó hướng dẫn." Trần Mặc liếc mắt nhìn vào trong quán, tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703836/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.