Sau khi từ thành phố Băng Nguyên trở về Nhuy Thành một tuần, Tịch Tư Yến dọn lại về ký túc xá, mọi thứ trở lại bình thường.
Nửa học kỳ đầu của lớp 11 bước vào tháng ôn tập cuối cùng, ở một lớp học chuyên như thế này, bầu không khí học tập ngày càng căng thẳng.
Trần Mặc hiện cũng trở thành đối tượng được nhiều giáo viên quan tâm.
Họ lo rằng cậu ấy sẽ quá lơ là, thi cuối kỳ có thể gây bất ngờ lớn và một lần nữa rớt xuống hạng mấy trăm. Vì vậy, cậu hoàn toàn trở thành đối tượng được nhắc nhở thường xuyên, thỉnh thoảng lại thấy bóng dáng cậu trong văn phòng giáo viên.
Gần đến kỳ thi cuối kỳ.
"Anh Mặc, lại đến à." Vài học sinh lớp bên cạnh thường bị gọi lên văn phòng mắng mỏ không nhịn được trêu cậu.
Trần Mặc tựa vào bàn giáo viên chủ nhiệm Hướng Sinh Long, gật đầu đáp: "Ừ, có duyên ghê, tuần này là lần thứ ba gặp các cậu rồi nhỉ."
"Chết tiệt." Một nam sinh lớp bên cạnh lợi dụng lúc văn phòng không có ai, cười oán trách: "Lần này thật sự không phải lỗi của bọn tớ, là bọn ở trường bên cạnh gây chuyện trước."
Đáng tiếc, Trần Mặc không hứng thú với những ân oán giữa các trường, cậu thờ ơ đáp: "Vậy thì không phải lỗi của các cậu thật."
Nhưng có lẽ danh tiếng của cậu quá lớn, mấy người bên cạnh lại hứng thú giải thích chi tiết.
"Thực ra lần này là do Lý Duệ khơi mào trước."
"Lần trước bị anh Mặc đánh rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703837/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.