Trần Mặc hai kiếp chưa từng gần gũi ai như vậy.
Nhất là khi cậu có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác đầu gối bị người khác giữ trong tay, khiến cậu có hơi không quen.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Tịch Tư Yến lại trông rất tự nhiên, động tác cũng chẳng có gì lạ lẫm.
"Cậu có vẻ rất giỏi trong việc chăm sóc người khác nhỉ." Trần Mặc nói.
Tịch Tư Yến giữa chừng thay khăn một lần, rồi đáp: "Từ nhỏ tôi đã sống với ông bà, cậu biết đấy, người già hay mắc nhiều bệnh."
Trần Mặc nói: "Vậy chắc cậu rất thân thiết với ông bà."
"Ừ, cũng tạm." Tịch Tư Yến cười nhẹ.
Cậu kiên trì chườm nóng gần mười phút, mới dừng tay: "Xong rồi."
"Cảm ơn cậu." Trần Mặc rút chân lại, ngồi xếp bằng trên giường.
Trong phòng có bật điều hòa, ánh mắt Tịch Tư Yến lướt qua đầu gối đỏ hồng của cậu, rồi nhìn xuống phía dưới, hỏi như vô tình: "Vết sẹo trên chân cậu là bị bỏng à?"
"Vết này á?" Trần Mặc sờ lên vết sẹo ở cổ chân.
"Ừ."
"Bị bỏng thuốc lá." Trần Mặc thản nhiên nói: "Lúc đó không xử lý, lại là mùa hè, sau đó bị nhiễm trùng, nên vết sẹo mới rõ như vậy."
Tịch Tư Yến đã từng thấy những vết sẹo trên người Trần Mặc.
Không chỉ một vết này.
Hôm đó ở biệt thự nhà họ Dương, khi cậu bước ra từ hồ bơi, mọi người có mặt đều thấy.
Nhưng không ai hỏi vì sao trong gia đình dù nghèo nhưng hòa thuận, nơi cậu được nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/3703835/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.