Trăng sao tô điểm cho bầu trời đêm, đem theo sự dịu dàng động lòng người, Chung Ức dừng trước mặt Từ Án Viễn, đôi mắt cô trong như những vì sao trên bầu trời, lúc này đang ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Tại sao lại muốn ngăn chặn đối tượng xem mắt của tớ?”
Anh cầm điện thoại trên một tay, ấn tắt rồi bỏ vào túi, sau một hồi trầm mặc mới nói: “Cậu cũng đâu có thích anh ta.”
“Vậy thì để tớ đổi câu hỏi.” Chung Ức chắp tay sau lưng, tiến về phía anh thêm nửa bước, hơi nghiêng người ra trước, cố gắng tìm kiếm đôi mắt trong bóng tối kia: “Cậu còn chưa trả lời tớ kìa, lúc nào thì cùng đi ăn?”
Từ Án Viễn đã hiểu, bèn trả lời chẳng mấy hứng thú: “Có phải cậu đang hỏi tớ đâu.”
Vừa mới dứt lời, Chung Ức đã nắm tay, đấm vào cánh tay anh, còn chàng trai có dáng người cao lớn thì đột nhiên ngẩng đầu lên. Cô tức đến bật cười, nghiến răng nghiến lợi thở dài: “Không hỏi cậu thì hỏi ai?”
Từ Án Viễn đột nhiên căng thẳng, không dám chắc, hỏi: “Vậy… Ý cậu là sao?”
“Tớ muốn đánh cậu.”
Anh mím môi: “Vậy cậu đánh đi.”
“Được.”
Cô túm lấy vạt áo trước của anh, kéo phần thân trên của người đàn ông xuống, rồi ngẩng đầu hôn lên chiếc mũ bảo hiểm đen của anh. Gió đêm thổi qua, bóng cây lay động, Từ Án Viễn vẫn duy trì tư thế khom người, sững sờ đứng đó không hề nhúc nhích. Chung Ức từ từ mở mắt ra, nhìn bộ dạng như đang lửng lơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694163/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.