“Cậu muốn nói gì?” Chung Ức ôm đầu gối mỉm cười, nhìn thấu sự do dự của anh khi nói.
“Tớ còn tưởng là…” Từ Án Viễn hơi dừng lại, có chút không thoải mái, nói: “Tớ còn tưởng là cậu không nhớ.”
Hai mẹ đã từ bãi cỏ chuyển đến bờ hồ có cành liễu, Chung Ức nhìn hai bóng hình vẫn còn duyên dáng đằng xa, một lúc sau mới nhẹ giọng hỏi: “Năm đó tớ không đi xem cậu thi đấu, để rồi không được gặp cậu lần cuối, cậu có trách tớ không?”
“Sao lại trách cậu chứ?” Anh trả lời dứt khoát, khi bắt gặp ánh mắt mơ hồ của cô, thì hàng phòng ngự trong lòng đã hoàn toàn sụp đổ: “Vậy cậu có trách tớ không từ mà biệt không?”
“Đương nhiên là không.” Cô khẽ mỉm cười, chậm rãi lắc đầu: “Khi ấy vẫn còn nhỏ, đi đâu cũng theo ba mẹ, tớ về quê cũng vậy, mà cậu rời đi cũng thế, chỉ có điều chẳng thể ngờ rằng, giữa biển người mênh mông này lại có thể gặp lại cậu.”
“Vốn dĩ cho rằng rời đi vội vàng như vậy, thì vẫn sẽ còn cơ hội quay lại.” Từ Án Viễn thấp giọng nói: “Tớ từng đến nhà cậu tìm cậu.”
“Ừm.” Nhắc về quá khứ, thì chỉ có những cảm xúc nhẹ nhàng và lặng lẽ, Chung Ức nói: “Sau đó, tớ cũng đã đến nhà thi đấu.”
Tuy nhiên, chưa từng tình cờ gặp cậu.
“Nếu chúng ta có thể gặp lại nhau, điều đó chứng tỏ giữa chúng ta vẫn còn duyên phận.” Chung Ức nhún vai cười, uể oải chống hai tay, duỗi thẳng chân, giữa váy trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694164/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.