“Sau khi chính sách được ban hành, thì các ngành nghề đều vô cùng không ổn định, tuy nhiên chỗ tụi mình vẫn khá ổn. Do thực hiện việc chuyển đổi trước một bước, làm gia sư ưu tú cho các gia đình, nên các đối tượng khách hàng cũng khác nhau.” Nói đến việc này thì chỉ có thể thở dài: “Công ty bên cạnh, toàn bộ đội dự án AI, hơn 600 người đều bị sa thải.”
Chung Ức và đồng nghiệp đang ngồi đối diện nhau ăn cơm tại nhà hàng, trò chuyện về tình trạng sa thải nhân viên nghiêm trọng của các ngành liên quan. Bỗng màn hình điện thoại sáng lên trong một giây rồi hiện cuộc gọi nhỡ, khi nhìn đến cái tên, cô mới nhận ra rằng hình như mình đã quên mất việc gì đó.
“Sao thế?” Đồng nghiệp cũng phát giác thấy.
Chung Ức bấm mở Wechat, vừa mỉm cười vừa gõ chữ: “Không sao, tôi sực nhớ ra có lẽ chú chó săn lông vàng ở nhà đã tỉnh rồi, không biết đồ ăn chuẩn bị cho “nó” có đủ ăn hay không?”
“Cô nuôi thú cưng rồi à?” Đồng nghiệp quay đầu, muốn rướn người lên nhìn: “Trông thế nào, cho tôi ngó cái xem nào.”
Chung Ức nhún vai cười, lắc đâu nói: “Để lần tới, tôi đưa “nó” theo nhé.”
Trên Wechat, Chung Ức đã bình luận về hành động của anh: “Cúp máy sau một hồi chuông, sẽ bị em coi là cuộc gọi rác đó.”
Từ Án Viễn lập tức trả lời: “Anh sợ làm phiền em…”
Anh lại nói: “Anh nhắn tin cho em nhưng không thấy em trả lời.”
Chung Ức bật cười:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694159/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.