Cô không trả lời, mà cầm lấy bình xịt, rồi xịt khắp người anh theo các bước vừa rồi, mà người nào đó lại đang rảnh rỗi hai tay, bèn vòng tay ra trước ngực cô, cúi đầu hỏi: “Hứ? Mấy người thế?”
So với anh, thì cơ thể cô nhỏ nhắn xinh xắn, nằm gọn trong vòng tay, như thể sinh ra đã vô cùng vừa vặn vậy, Chung Ức tựa đầu vào xương quai xanh của anh, nhẹ giọng oán trách: “Người anh nóng quá, có thể…”
Từ Án Viễn cứ thế chặn đứng âm thanh của cô, liếm láp hết môi dưới lại đến môi trên, đầu lưỡi len vào trong, cùng cô hòa quyện, phát ra âm thanh mơ hồ trong màn đêm yên tĩnh.
“Nói anh nghe.” Từ Án Viễn mím môi, cố gắng dùng giọng điệu như đang uy hiếp: “Nếu không nói, thì anh sẽ… Tiếp tục làm vậy.”
“Làm thế nào? Hôn em á?” Đây chẳng phải là đúng ý cô rồi sao? Chung Ức đặt hai tay lên cổ anh, chủ động đưa môi đến: “Mau hôn em đi.”
Cứ thế cho đến khi cả hai thở không ra hơi, lưng ướt đẫm mồ hôi, thì cô mới đưa ngón tay vẽ vòng tròn lên ngực anh, cắn môi mỉm cười, tiết lộ bí mật: “Chỉ có mình anh, vì vậy anh là người tốt nhất.”
Ở gần Từ Án Viễn giống như đang dựa vào chiếc nồi hấp, Chung Ức khẽ vặn người muốn hóng chút gió, nhưng Từ Án Viễn lại nhất quyết không buông, để cô nghe nhịp tim nặng nề dưới lồng ngực.
Từ Án Viễn nghiêng người, cúi đầu thấp giọng hỏi: “Em cảm thấy anh rất tốt sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694158/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.