Có tiếng nước chảy trong phòng tắm, Chung Ức mặc chiếc váy ngủ màu trắng nằm trên giường, hai chân co lên, đung đưa qua lại, mặt nóng bừng bừng trả lời tin nhắn của đồng nghiệp.
Hiểu Giang: “Tạo hình này rất đáng yêu, hoàn toàn không nhìn ra đó là “đồ chơi”, trông chỉ như món đồ trang trí nhỏ, “tuyệt cú mèo” luôn.”
Chung Ức: “Cô đã dùng nhiều bao nhiêu thứ rồi thế?”
Hiểu Giang: “Mua khoảng ba, bốn cái rồi, nếu cô là “người mới” thì tôi sẽ giới thiệu cho cô “con thỏ” này.”
Chung Ức khoanh vào một bức ảnh: “Cái này thì sao?”
Hiểu Giang: “Cái này hơi “mạnh”, là kiểu “chú sói nhỏ hung dữ”, nhưng lực siêu lớn, “gì gì” đã đời luôn.”
Chung Ức: “Tôi cảm thấy loại này không phù hợp với người mới.”
Hiểu Giang: “Thực ra đều được cả, động tác hợp lý là ổn, nếu cô muốn kích thích một chút, thì có thể cân nhắc loại “chú sói nhỏ hung dữ” này.”
Chung Ức mím môi cười: “Tay chơi lão làng à nha, thật không ngờ nội tâm cô lại mạnh bạo như vậy.”
Hiểu Giang: “Phụ nữ độc thân thời đại mới, nếu muốn “rảnh tay” thì nhất định phải chuẩn bị “dụng cụ” trong nhà.”
Hiểu Giang: “Tôi nói cho cô nghe, có bạn trai còn chẳng bằng mấy món đồ chơi này của tụi mình, cần mạnh chẳng manh, muốn nhanh lại chẳng thể nhanh, đúng là lãng phí nhiệt huyết của chị đây.”
Tiếng nước ngừng lại, Chung Ức ngoái đầu nhìn, rồi nhanh chóng gõ chữ: “Để hôm tới tôi sẽ nghiên cứu kỹ phần mô tả giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694156/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.