Tiết trời về đêm vẫn oi ả, Chung Ức ngước nhìn những đám mây bông xù trên bầu trời, chân vừa bị trẹo, thì người đang dắt cô bên cạnh lập tức siết chặt, đỡ vai cô để kiểm tra tình hình.
Từ Án Viễn cúi đầu hỏi, nhưng lại chỉ nghe thấy một tiếng xuýt xoa khe khẽ.
“Sao thế?” Anh ngạc nhiên lên tiếng.
Cô cầm tay anh khẽ lắc, cố ý bắt lỗi: “Tại anh, làm em bị trẹo chân.”
Anh trầm ngâm: “Cái này… Cũng trách anh được hả?”
“Ừm.” Chung Ức ngoan ngoan chui vào lòng anh, có một người qua đường trước mặt đi tới, nở nụ cười ái muội nhìn bọn họ đứng dưới bóng cây: “Anh không bảo vệ em cẩn thận.”
“Được rồi.” Từ Án Viễn chủ động nhận lỗi, cánh tay anh chạm vào đường cong ở chân cô, nhưng Chung Ức lại quay người né tránh, rồi đưa ngón trỏ chọc lên lưng anh: “Cõng em, cõng em.”
Từ Án Viễn ngồi xổm trên mặt đất, cô tựa vào lưng anh, cảm giác thế giới trước mặt đột nhiên mở ra, hóa ra tầm nhìn ở độ cao trên một mét tám mươi lại tuyệt vời đến vậy.
“Em không nặng chứ?” Chung Ức nhéo dái tai anh, cúi xuống gần hơn, nhỏ giọng thì thầm.
“Nếu anh nói là em nặng thì em có đánh anh không?”
“Có.”
Từ Án Viễn tự ý thức ngậm chặt miệng lại.
Bàn tay đang khoác ở cổ Từ Án Viễn của Chung Ức dần dần trở nên không ngoan, cô chạm vào cơ ngực và xương quai xanh của anh, nhưng anh vẫn cố gắng chịu đựng “sự trêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694155/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.