“Không được ăn nói lung tung.” Chung Ức khẽ nhéo mặt anh, nhưng ánh mắt anh vẫn không thay đổi, cứ thế nhìn cô chằm chằm khiến tim cô đập thình thịch. Trêu chọc sói nhỏ không được, nên Chung Ức dứt khoát chuyển đề tài: “Cuối tuần chúng ta đi đâu chơi thế?”
“Ở đây thôi.” Từ Án Viễn đáp.
“Trong thành phố sao?”
Từ Án Viễn lắc đầu, hơi nghiêng mặt về phía phòng ngủ, Chung Ức nhất thời hiểu ra, bèn hoảng loạn nhìn anh hai giây rồi lại rời đi. Nhưng Từ Án Viễn đã áp mặt lại gần, cô vội vàng che miệng anh lại, chớp mắt nói: “Em vừa mới uống sữa.”
“Sợ cái gì?” Anh ấn tay lên lưng cô, để hai người sát chặt lại gần nhau.
“Không được.” Thực ra là do mặt của cô đang nóng bừng, tim đập thình thịch, nên muốn tạm thời rời vòng tay của anh để kìm lại: “Anh không hiểu con gái đâu.”
“Nhưng anh hiểu em.” Giọng nói của Từ Án Viễn thấp hơn vài phần, trong đôi mắt dịu dàng đang nhìn cô ánh lên tia sáng, tựa mặt hồ bị gió thổi lăn tăn sau buổi trưa hè: “Chẳng phải tối qua em cũng…”
Chung Ức nhân lúc anh không phòng bị, bèn rời khỏi vòng tay anh, chạy vào phòng: “Em đi thay đồ, hôm nay nhất định phải đưa em ra ngoài chơi.”
Chắc hẳn là anh chưa nhìn thấy mấy dấu vết trên đùi ôc, nếu còn ở trong nhà thêm một lúc nữa, thì có lẽ sói nhỏ sẽ thăng cấp thành sói xám mất. Không được, anh là chú có săn lông vàng đáng yêu, cô có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694153/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.