Từ nhà thi đấu về nhà, tâm trạng của anh người yêu luôn rất tốt, anh ôm cô thật chặt, trong lòng chỉ có cô, khiến Chung Ức vô cùng hài lòng.
Vì để chúc mừng thành tích xuất sắc của anh tại cuộc thi nên Chu Phàm Tần đã mời trà sữa, ngay trong đêm, Câu lạc bộ đã treo băng rôn ăn mừng. Còn về phần cô… Cô có rất nhiều cách và đã chọn cái mà anh thích nhất.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, Từ Án Viễn ôm cô, hơi thở hổn hển cắn vành tai cô: “Hôm nay em đến, làm mọi người đều rất ngưỡng mộ anh.”
Chung Ức tựa lưng lên cửa, cơ thể dán chặt vào anh, vòng tay ôm cổ đang đẫm mồ hôi của anh, rồi hôn lên vành tai đỏ ửng, giọng nói run run: “Em cũng rất ngưỡng mộ bản thân em.”
“Anh rất giỏi phải không?”
“Ừm.” Cô nghiêng đầu bật cười: “Anh giỏi hơn “đồ chơi”.”
Tiếng cười của cô khiến cả cơ thể Từ Án Viễn căng cứng, đêm nay chìm đắm trong ánh trăng, anh đã ngẫm ra một đạo lý, điều hạnh phúc nhất trong đời người, còn hơn cả những bông hoa dưới ánh trăng, đó là người bên cạnh chính là người trong tim mình.
……
Đã hẹn trước là trong mấy ngày nghỉ phép, hai người sẽ cùng về nhà, nhưng Từ Án Viễn lại nhận được lời mời tham gia cuộc thi bơi lội dành cho lứa tuổi thanh niên tại thành phố kế bên. Đêm trước khi về, người nào đó vẫn lưu luyến ôm cô cả đêm, tuy nhiên là không chỉ có ôm, vì ôm thôi sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694151/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.