"Hứa Thiên Việt, thằng chó nhà mày hôm nay phải quỳ dưới chân tao." Bùi Sâm sừng sững tiến lại hét lớn. Hứa Thiên Việt ngoáy ngoáy tai: "Đúng là thùng rỗng kêu to.".
Lâm Hạ Y lùi về sau vài bước, cũng tối rồi, không về ăn cơm mẹ nấu mà ra đây kiếm chuyện ồn ào làm khổ công dân. Còn anh nữa, cái tính thích chọc điên người ta đúng là ăn sâu từ trong máu.
Bùi Sâm tức giận, hắn ta lao nhanh đến hạ một cú đấm thẳng mặt anh. Hứa Thiên Việt né sang, nắm lấy tay hắn rồi xoay người vật xuống: "Úi chà, sao mày nặng thế? Lưng tao đau rồi đấy cái thằng yếu như sên này.".
Lâm Hạ Y đưa tay lên miệng tạo dáng cái loa nhưng giọng nói rất nhỏ nhẹ: "Hứa Thiên Việt, nhẹ nhẹ thôi... Đau lưng à? Tôi biết cậu tuổi già sức yếu mà!".
Hứa Thiên Việt bực tức, vặn cánh tay hắn như trút giận. Lâm Hạ Y kêu "ôi trời" trước sự giận cá chém thớt của anh. Từ sau, A Tuân cầm một cây baton giơ cao, Lâm Hạ Y hốt hoảng hét lớn: "Cẩn thận phía sau!".
Hứa Thiên Việt nắm lấy Bùi Sâm kéo lê sang một bên, cây baton chạm đất vang lên một tiếng. Bùi Sâm vùng vằn thoát khỏi tay anh: "Mẹ kiếp!".
Anh đứng dậy phủi tay: Tao vừa cứu mày mà thái độ đó đấy à?".
Bùi Sâm quay phắt khó chịu, nếu vừa rồi anh chỉ né một mình thôi thì cây baton đã đập thẳng vào người hắn rồi. Này đúng câu "không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu".
Lâm Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863975/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.