Ngày thứ ba được nghỉ, cô đã giữ lời nói cùng Hứa Thiên Việt đến bệnh viện thăm ông nội của anh. Lâm Hạ Y yêu cầu ghé vào siêu thị mua trái cây nhưng đã bị anh từ chối, đề nghị vào tiệm hoa.
Trước căn phòng bệnh, vì vài lý do mà chỉ có thể đứng ngoài nhìn qua cửa kính, Hứa Thiên Việt đi nhờ một cô y tá thay hoa trong bình cắm trên bàn.
Lâm Hạ Y sững người, khung cảnh quen thuộc làm sao... Đã mấy lần cô được đón linh hồn từ giường bệnh như vậy, xung quanh là đống dây điện chằng chịt nối với các máy điện tử.
"Không mua trái cây... Là như này sao?" Lâm Hạ Y nhỏ giọng lên tiếng, Hứa Thiên Việt quay đầu nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ có thể cô gái nhỏ này đang buồn bã. Cũng phải, nhìn mặt cô xụ xuống như thế khiến lòng anh thấy hơi khó chịu: "Ừm, ông nội hiện tại không ăn được. Mà này, ông tôi đang được điều trị đặc biệt nên sẽ mau chóng khoẻ mạnh, thu lại bộ mặt đưa đám đó đi!".
Cô hít sâu một hơi, nhìn cậu cau mày: "Nói gì vậy chứ...".
"Được rồi, dù sao hiện giờ cũng không trò chuyện cùng ông nội được, chúng ta rời khỏi đây thôi." Anh cười nói với cô, Lâm Hạ Y cảm nhận được sự cay đắng trong giọng nói ấy. Rõ ràng đau lòng, lo lắng như vậy mà sao cứ phải giấu, đám con trai ai cũng vậy sao?
Lâm Hạ Y gật đầu "ừm" một tiếng, cô cũng mong ông ấy sẽ khoẻ lên.
......................
"Tôi đưa cậu về."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863976/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.