Lâm Hạ Y không khóc, nhưng vai cô rung lên từng đợt. Vừa rồi, cô nhớ rất rõ, cảnh tượng đôi mắt nhói lên phát tia ánh vàng, là thánh lực bị kích thích... Cô để ý vài lần mới phát hiện trong cơ thể con người cô không có khả năng kiểm soát thánh lực. Nếu khi không bộc phát thế này, cô sẽ phải làm sao đây?
A Tuân cũng đã thấy, thấy rất rõ sự áp bức đấy. Hắn nhớ lại Lý Ngạc từng hỏi có nhìn thấy gì trong mắt Lâm Hạ Y không, là thứ kì lạ đó sao?
Nghe có người gọi bên tai, Lâm Hạ Y bừng tỉnh, mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết. Lo lắng như này chỉ tổn công. Cô quay sang nắm lấy cổ tay Hứa Thiên Việt bị sưng đỏ lên: "Tay mặt à... Mốt đi học đấy, cậu sẽ không chép bài được.".
"Chỉ trật khớp nhẹ thôi, với lại tôi hiếm khi chép bài lắm." Anh xoa xoa cổ tay chính mình. Lâm Hạ Y mấp máy nói thầm gì đó rồi đứng dậy: "Tôi tự về được rồi, cậu cũng về đi.".
Hứa Thiên Việt từ chối, lộ vẻ quan tâm: "Tối như vậy rồi, tôi đưa cậu về.".
Lâm Hạ Y chạy lên trước vài bước: "Không cần đâu, hẹn gặp lại nhé. Về cẩn thận.".
Vừa đi Lâm Hạ Y vừa thất thần, đã bao lâu rồi không gặp tiền bối Ảnh Quân nhỉ? Việc thánh lực này phải cho anh ta biết... Lâm Hạ Y buồn bã, Ngô Ảnh Quân thật sự không quan tâm cô nữa sao? Cứ như này thật mệt mỏi, tính cách quái dị của tiền bối làm khổ cô quá.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863972/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.