Lâm Hạ Y ôm trên tay đống bài tập đã hoàn thành xong, đi từ thư viện về lớp học thì chạm mặt đàn chị Trình Tiêu. Nhìn dáng vẻ chị ấy như đang cố tình đợi cô. Lâm Hạ Y hơi khựng lại rồi mỉm cười bước đến: “Chào chị Trình Tiêu, nay chị lại xinh hơn hôm qua rồi.”.
Trình Tiêu cười dịu dàng, e ngại gì đó, thấy vậy cô lên tiếng: “Có chuyện gì hả chị?”.
“Nay là sinh nhật chị, hôm nay tan trường em đến nhà chị chơi có được không? Có em sẽ vui biết bao” Nghe vậy Lâm Hạ Y bất ngờ ra mặt: “Sinh nhật hôm nay!? Sao chị không báo trước cho em? Em chưa chuẩn bị quà nữa.”
Trình Tiêu lắc nhẹ đầu, nắm tay tay cô: “Em đến nhà tham gia tiệc là món quà lớn nhất đối với chị rồi.”.
“Nhưng... Thôi được ạ, tan học em sẽ đến.”.
Trình Tiêu ngạc nhiên, biểu hiện vui vẻ: “Tốt quá, chị sẽ đợi em.”.
Đàn chị rời đi sau tiếng “vâng” của cô, chị ấy lại không cảm xúc như đang suy tính gì đó. Mặc dù thấy chị ấy nhiệt tình quá mức nhưng cô cũng chẳng đề phòng gì, sinh nhật nên tặng quà gì? Đó mới là suy nghĩ hiện tại trong đầu cô.
Tan trường, trong lúc đi ra cổng cô đã tạm biệt Hứa Thiên Việt và Vương Dư Huy, cậu thầm dặn cô nay về nhà sớm.
Khi đến nhà của Trình Tiêu, cô ngơ ngác với căn biệt thự này, điều làm cô ngạc nhiên hơn nữa là không có một bóng người: “Chị à--”.
“Nào, mau vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863961/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.