Trời bắt đầu tối dần, Lâm Hạ Y biết kêu gào cũng chỉ tốn sức. Lúc bị nhốt vào lồng, cặp sách và điện thoại đã bị tịch thu. Dường như Trình Tiêu không sống trong căn biệt thự này, nếu không thấy cô về, Vương Dư Huy sẽ đến tìm đàn chị, vì làm chuyện xấu nên chị ấy sẽ bịa một lý do khác hoặc bảo rằng cô đã về rất lâu rồi. Không có cách nào để liên lạc được cho cậu, nơi đây, ngay bây giờ cô như bị cách biệt với thế giới bên ngoài.
Tại căn nhà nhỏ của ba người, Vương Dư Huy ngồi trên ghế sô pha đờ đẫn nhìn chiếc điện thoại, cô về trễ thì thôi đi, sao điện lại không bắt máy? Còn cậu em trai Vương Hiểu Phong của cậu nữa, cũng mất liên lạc, trường đã tan học lâu rồi, cậu cũng đã đi một vòng để kiếm cậu bé. Mặc dù trước đây cậu bé cũng hay về trễ nhưng chưa từng vượt mức thế này.
Cậu bất lực, tâm trí mơ hồ sợ hãi điều gì đó. Bỗng chiếc điện thoại nhấp nháy, là ai đó đã gọi đến! Vương Dư Huy sốt sắn cầm điện thoại lên nghe máy, một giọng nói lạ lẫm vang lên thông báo một tin tức khiến cậu chết lặng đi…
Khoảng hai mươi giờ, tiếng bước chân vội vã chạy đến trên hành lang bệnh viện, người đàn ông từ từ chậm nhịp, hơi thở dồn dập đứng trước mặt cậu. Ông ta thở hắt một hơi rồi đặt tay lên vai cậu vỗ nhẹ vài cái như một lời an ủi. Vương Dư Huy càng cúi gầm mặt hơn, nước mắt cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863959/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.