Đến khoảng nửa đêm, Trình Hành đã chuẩn bị xong tất thảy, hắn nối các dây điện dài bao quanh lồng sắt. Trong cơn mơ màng tỉnh giấc, Lâm Hạ Y luôn nghe thấy tiếng cười điên dại văng vẳng, nhìn đống dây điện mà cô như bị bóp nghẹn không thốt nên lời, chỉ biết mở to mắt nhìn sợ hãi.
“Tỉnh rồi à, cái lồng này có thiết kế rất đặc biệt, một lát chỉ tê tê chút thôi, sẽ không đau đâu…” Giọng nói của Trình Hành rùng rợn, ánh đèn bị tắt mất, dường như hắn đang muốn thấy ánh sáng vàng trong đôi đồng tử của cô. Trước mặt còn có một máy quay đang chiếu thẳng về phía cái lồng. Hắn bảo cô ngoan ngoãn để giữ sức như một thần chết yêu cầu linh hồn từ bỏ sự sống.
Lâm Hạ Y tâm trí hoảng loạn, dõi theo hành động của Trình Hành, cô co ro như một chú chuột cống. Khi hắn tiến lại vách tường, cầm lấy ổ cắm điện. Lâm Hạ Y hốt hoảng hét toán lên: “Không! Dừng lại! Dừng lại đi! Đừng mà!”.
Thấy cô như vậy hắn lấy tay che miệng cười thích thú: “Này… nhìn xem--”.
Trong nháy mắt, khi cái chuôi cắm cách phích điện của vài xen-ti thì Trình Hành bị một lực đẩy tác động mạnh làm hắn văng ra mấy mét đập người vào bàn, các ống nghiệm, giấy tờ, kính hiển vi,.. rơi tứ tung trên mặt đất tạo nên âm thanh cực lớn.
Lâm Hạ Y cũng sửng sốt, cô nhìn hắn rồi nhìn sang người đột ngột xuất hiện đấy. Lại là bộ vest đen quen thuộc, khuôn mặt nghiêm nghị, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863957/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.