Lâm Hạ Y đi lang thang trên phố, đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Khung cảnh đường phố trống rỗng, không có một bóng người nào, những cơn gió nhẹ nhàng thổi tung mái tóc của cô. Dù trời lạnh đến đâu, nhưng cảm giác đau lòng trong lòng cô còn lớn hơn. Ngô Ảnh Quân đã thông báo cho cô về tình hình hiện tại của Vương Dư Huy, rằng cậu đang ở bệnh viện chăm sóc em trai đang nằm trên giường bệnh.
Lâm Hạ Y tới công viên, ngồi trên ghế đá quen thuộc của ông lão. Cả cô và Vương Dư Huy đều vắng mặt trong lớp hôm nay mà không có lý do, điều này khiến Hứa Thiên Việt lo lắng và không thể tập trung trong giờ học. Anh luôn nhìn về phía bàn học của cô, niềm lo lắng không ngừng gia tăng trong tâm trí anh.
Đến trưa, tại bệnh viện, Lâm Hạ Y điềm tĩnh đi đến thăm anh em Vương Du Huy. Cô hỏi nhân viên y tế thì được biết là phòng bệnh số 49, cậu bé hiện tại vẫn chưa tỉnh dậy.
Đến trước phòng, cô nắm tay cầm mà không dám mở cánh cửa. Trong lúc cậu đang chịu đựng những chuyện này, cô tự hỏi cô đang làm gì? Đáng lẽ ra, cô phải ở bên cạnh an ủi cậu chứ.
Cô tặc lưỡi một cái, sau đó mở cửa hờ thấy một cô gái mặc bộ váy đỏ, tóc dài xỏa ngang lưng, chính là Ngọa Điêu Linh. Cô ta đặt tay lên vai cậu rất ân cần. Vương Dư Huy ngồi trước giường bệnh nhìn cậu bé có gương mặt nhợt nhạt nằm trên giường. Khung cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863956/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.