“Ồ, cậu được đấy, khỏi phải chen lấn rồi.” Hứa Thiên Việt cười nhếch mép nhìn cô, Vương Dư Huy đưa một tờ kết quả cho anh: “Cậu tụt hạng rồi, thứ sáu toàn khối.”.
Nghe vậy Lâm Hạ Y sững sờ, hạng sáu toàn khối? Cái tên cọc cằn lười biếng đấy cơ á? Có phi lý quá không vậy? Hứa Thiên Việt hơi lặng người một chút rồi nhìn cô vẻ thách thức: “Thu ánh mắt không cam lòng đó của cậu lại đi.”
Lâm Hạ Y hừ lạnh một tiếng, có lẽ vì sức khỏe của ông nội nên thanh tích học của cậu yếu đi, nằm top mười toàn khối thì cũng xem là vẫn ổn rồi. Còn cô, nhận tờ giấy từ tay Vương Dư Huy mà cô run cả lên.
Cô hít sâu thở dài len lén cùng Hứa Thiên Việt xem tờ giấy. Khuôn mặt của cô từ từ trở nên kinh ngạc đến nổi miệng không ngậm lại được, còn Hứa Thiên Việt thì giật giật khóe môi. Hạng sáu mươi!
“Aaa… Tuyệt quá đi! Sáu mươi, là sáu mươi đó!” Lâm Hạ Y nhảy cẩn lên, vui vẻ ôm chầm lấy Vương Dư Huy chung vui. Hứa Thiên Việt tặc lưỡi một cái, đằng xa cũng có người đang cay đắng trong lòng, cô bạn kế bên thấy vậy cũng lo lắng nắm lấy tay: “Điêu Linh, đừng bấu nữa, tay cậu sẽ chảy máu đấy.”. Cô ta liếc mắt rồi một mạch tức giận rời đi, sự ghen ghét trong lòng cứ như quả bom hẹn giờ vậy.
“Hạng sáu mươi mà thích vậy à?” Hứa Thiên Việt cau mày hỏi.
Lâm Hạ Y buông Vương Dư Huy ra, lè lưỡi với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863967/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.