Thanh kiếm cổ kính phát ra tiếng kêu "Ong Ong!" như tiếng khóc than của vạn linh hồn bị giam cầm, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng trắng nhợt nhạt, cố gắng thiết lập một sự cân bằng mong manh giữa biển Sát Khí đen kịt.
Thế nhưng, ngay khi kiếm quang vừa lóe lên, mười tên đội phó Hắc Nhân Đội đã đồng loạt phất cờ:
"Vạn Sát Hắc Phong Trận!"
Lập tức, một luồng cuồng phong bão tố cuộn xoáy mọc lên như vòi rồng, đen nghịt, mang theo sự cuồng bạo của thiên địa càn quét tới Y Thiên.
"Đỡ này!"
Lưu Nhị Can như một bóng ma lướt đi trong cơn lốc đen, đôi song dao găm của hắn không biết từ khi nào lại lần nữa ở trên đôi tay sát thủ.
Hắn dùng nó linh hoạt cực kì, thân thể cuồng loạn tựa như rắn, không ngừng chém vào những điểm yếu trên Thiên Bình Kiếm, tạo ra những tiếng "Keng!" chói tai.
Mỗi nhát dao mang theo lực lượng Kim Đan Cảnh, khiến cổ tay Y Thiên chấn động đến mức nứt xương, máu từ lòng bàn tay thấm đẫm chuôi kiếm.
"May Thiên Bình Kiếm bền vững như sơn, nếu không e rằng đã bị vỡ tan từ mấy đời rồi. Nhưng gần đây sao lại có những hồi rung chấn trong mi tâm, tựa như đang hối thúc điều gì đó."
Hắn muốn xoay chuyển kiếm chiêu, nhưng áp lực từ trận pháp khiến thanh kiếm nặng như nghìn cân, không thể nhấc lên nổi.
Lại thêm sức mạnh đến từ Lưu Nhị Can, nghiền ép tới mức không có ma sát, không có tia lửa này bắn ra, chỉ còn sự nghiền nát đến vụn vỡ.
Thế là hắn quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ngoai-lai-cam-khu/5228777/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.