Âm Dương Nhãn hoàn toàn tắt ngấm, nhường chỗ cho hai hố sâu đen ngỏm tỏa ra làn khói u uất.
Hắn không còn thở theo nhịp, mà mỗi lần hít vào là một tiếng khò khè đau đớn từ buồng phổi đã nát vụn.
Mái tóc đỏ rực dựng đứng, những sợi tóc như những sợi tơ máu vươn dài trong không trung một cách quỷ dị.
"Đừng… mong… giết được ta."
Thiên Bình Kiếm rền rĩ, lưỡi kiếm đen kịt như hút hết ánh sáng xung quanh rồi lao vút đi trong một quỹ đạo đầy sát phạt.
Lưu Nhị Can chưa kịp định thần đã thấy Y Thiên áp sát, tốc độ nhanh đến mức không gian phía sau hắn bị xé rách thành một đường thẳng máu.
Hắn không thèm tránh né đôi song dao găm đang đâm thẳng vào ngực mình, mà cứ thế lao tới, để lưỡi kiếm đen xuyên qua vai Nhị Can.
Tiếng xương bả vai vỡ vụn hòa cùng tiếng gầm điên dại của Nhị Can vang vọng cả một vùng rừng, máu tươi bắn lên mặt Y Thiên nhưng hắn không hề chớp mắt.
Lưu Tam Bảo hốt hoảng điều khiển Kim Cang Bàn Tượng giáng một vòi ngàn cân từ trên cao xuống đầu Y Thiên.
Không một động tác thừa, Y Thiên dùng chính bả vai nát bấy của mình để đỡ lấy, tiếng xương gãy "răng rắc!" vang lên khô khốc, máu bắn tung tóe lên lớp da tượng đá.
Nhân lúc đối phương khựng lại vì kinh ngạc, Vô Hạn Cấm Phiên theo lệnh của hắn lập tức những sợi xích oán linh đen ngòm quấn chặt lấy cổ Tam Bảo.
Luồng Sát Khí nồng đậm theo xích sắt truyền vào đan điền, khiến Tam Bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-ngoai-lai-cam-khu/5228778/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.