Lâm Phong nghe lão đầu nói chợt tỉnh ngộ, đúng vậy, nơi này hình như không có khí tức của tu sĩ.
- Chẳng lẽ nơi này cũng gặp phải thú triều? - Nếu ở đây cũng gặp phải thú triều, vậy thì đại sự không ổn rồi.
- Ý của lão là tất cả thành trì đều bị yêu thú tập kích sao?
- Hi vọng lão phu đoán sai.
Lâm Phong nghe lão nói, cảm giác như có hàng vạn đầu yêu thú chạy qua, nếu mọi chuyện diễn ra như ở Thương Vân Thành thì có khả năng trên đại lục chỉ còn lại hắn và bạch y nữ tử, chẳng lẽ trách nhiệm duy trì nòi giống của nhân tộc lại rơi xuống đôi vai nhỏ bé của hắn sao?
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhìn bộ dáng vừa vui, vừa buồn, vừa cam chịu của lưu manh, mày liễu khẽ nhíu, không biết hắn lại lên cơn gì nữa đây.
- Ngươi làm gì vậy, mau đi thôi.
- Ta nói nè Bạch đạo hữu, thành trì này có chút không ổn.
- Không ổn chỗ nào?
Lâm Phong nghiêm mặt, bắt đầu phổ cập tri thức cho nàng.
- Thứ nhất, xung quanh thành trì thường có rất nhiều yêu thú nhưng nơi này thì không. Thứ hai, từ khi chúng ta đến đây chưa từng nhìn thấy bóng dáng của tu sĩ. Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, ta cảm giác không ổn.
- Dựa vào cảm giác của ngươi?
- Đúng vậy, chuyện tâm linh không đùa được đâu.
- Ngươi…
Lãnh Hàn Băng siết chặt nắm tay, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu nàng tức giận, điều thứ nhất, thứ hai có thể cho qua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306241/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.