Lâm Phong bày ra bộ mặt đau khổ, hắn vẫn chưa tìm thấy Huân Vũ, mấy vạn linh thạch bên trong giới chỉ vẫn chưa kịp dùng, tương lai vừa sáng lạng đã vụt tắt, hắn không cam lòng cứ như vậy mà ra đi.
- Ta có thể giúp ngươi một chút, xem như trả ân cứu mạng của ngươi.
Lãnh Hàn Băng dùng chút sức lực còn lại kéo khăng che mặt, để lộ dung mạo tuyệt trần, đúng như Lâm Phong dự đoán, đẹp không lối thoát.
Gương mặt nàng dần áp sát vào hắn, đôi mắt khẽ nhắm, đôi môi khẽ chạm vào nhau, một cảm giác mát lạnh tê dại truyền đến làm cho Lâm Phong đứng hình mất vài giây.
Hai tay Lâm Phong ôm lấy eo nàng, thon gọn mềm mịn, dù sao cũng không thoát được, vậy thì tranh thủ tận hưởng chút dư vị tuyệt vời của thế gian.
- Tiểu tử, trước tiên làm chính sự, sau đó hôn tiếp.
- Chẳng phải ta đang làm chính sự sao? - Có muốn sống không?
- Muốn, tất nhiên muốn, tiền bối có cao kiến gì sao?
Lão đầu trầm giọng.
- Trước khi chạm đất, lão phu sẽ đưa ngươi tiến vào cổ nhẫn.
- Thứ đó chứa được người sống sao?
- Phải liều thôi.
Lâm Phong khẽ đẩy nữ tử trong lòng, vẻ lạnh nhạt thường ngày của nàng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một gương mặt xinh đẹp ẩn hiện nét dịu dàng làm cho lòng người rung động.
Lâm Phong nhìn đến ngẩn người, chút nữa là quên luôn cả chính sự.
- Cho dù có chuyện gì xảy ra thì đạo hữu cũng không được dùng thần thức chống cự.
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306242/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.