Hai người đi được một lúc thì rời khỏi Khe Nứt, Lãnh Hàn Băng chợt dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Ngươi lại muốn đi đâu? - Tìm chỗ nghỉ chân.
- Chẳng phải là chỗ này sao?
Lâm Phong xoay người lại nhìn nàng, trên khuôn mặt nở một nụ cười tiêu soái.
- Nam nhân không chấp nhất với nữ nhân, xem như ta nhường đạo hữu một bước.
- Ngươi.
- Không cần cảm kích, ha ha ha…
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh rời đi, ánh mắt lạnh thấu xương, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực trước giờ chưa từng có, dù đối mặt với yêu nữ kia thì nàng cũng không bị động đến như vậy.
Thêm mười mấy ngày trôi qua, Lâm Phong đã không còn xác định được phương hướng, nơi này đã nằm ngoài địa bàn của hắn, chỉ có thể ném đá chọn đường mà thôi.
- Tiểu tử, phía trước có yêu thú.
- Cấp gì?
- Hình như là huyền cấp.
Lâm Phong thở phào, ở Hoang Nguyên này rồng, tôm lẫn lộn, không biết đâu mà lườn, vận khí tốt còn có thể gặp được thiên thú.
- Đúng lúc sắp hết lương thực, để ta đi xin bọn chúng tí huyết.
Với tu vi tam cấp chiến sư của Lâm Phong cộng với Lưu Tinh Đao trong tay chỉ cần không gặp phải huyền thú đỉnh phong thì hắn cân hết.
Nữa ngày trôi qua, Lâm Phong đào một cái hang nhỏ trên vách núi để làm chỗ nghỉ chân, sau đó bài một cái trận pháp đơn giản ở cửa hang để đề phòng, hai người một trong một ngoài cứ như vậy mà qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306240/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.