Trong đại doanh của Phụng Nhất giáo.
Sau ba ngày tĩnh dưỡng, bệnh tình của Ngọc Dung đã dần ổn định, thân nhiệt cũng trở lại bình thường.
Ba ngày qua, Tô Liên Y gần như không bước chân ra khỏi phòng, càng không muốn gặp Ngọc Dung. Chỉ có một lần duy nhất, khi thị vệ Chu Lập vì bất lực mà phải đến năn nỉ nàng giúp đỡ: Ngọc Dung kiên quyết không chịu uống thuốc giảm đau, khiến hắn luống cuống đến nỗi vừa khẩn khoản vừa cầu xin, cuối cùng phải mời bằng được nàng qua đó.
Điều kỳ lạ là, hễ Tô Liên Y vừa bước vào lều của Ngọc Dung, người kia chẳng nói chẳng rằng, liền ngoan ngoãn uống thuốc.
Tô Liên Y cũng không cho rằng Ngọc Dung cố tình làm vậy để được gặp nàng, bởi mỗi lần nàng tới, cả hai đều lặng im, không ai cất lời. Nàng cảm giác rằng, tên này thật sự không muốn uống thuốc, dường như muốn mượn cơn đau trong thân thể để chống lại một điều gì đó… thứ mà nàng không rõ.
Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán trong lòng Tô Liên Y mà thôi.
Chiều hôm ấy, trời lặng gió. Nàng quấn khăn che mặt, lững thững dạo quanh doanh trại. Mệt, liền chọn một phiến đá bằng phẳng bên vệ đường ngồi xuống, lấy từ trong ngực ra cuốn “Y Thuật Tập”, vừa xem vừa lẩm nhẩm ghi nhớ. Từng loại dược thảo, từng đặc tính, từng công dụng, đều được nàng khắc sâu vào tâm trí.
Từ xa, có tiếng chân gấp gáp vang lên, kèm theo giọng gọi dồn dập: “Tiểu Liên cô nương! Tiểu Liên cô nương ơi…!”
Tô Liên Y ngẩng đầu, thấy là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298031/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.