Từ Văn Thành thật không ngờ, tri kỷ đầu tiên trong đời ông là Nguyên Soái Xích Giao, còn tri kỷ thứ hai… lại là con dâu của người bạn cũ ấy.
“Cháu trai, để lão phu nói cho ngươi nghe.” Ông cười, ánh mắt sáng hẳn lên, tinh thần như trẻ lại mười tuổi: “Năm đó, cả nhà các ngươi bị tiên hoàng lừa vào kinh, tước quyền rồi giam lỏng, lão phu đương nhiên oán tiên hoàng. Nhưng tiên hoàng là tiên hoàng, dân thành Đông Ô lại là dân thành Đông Ô. Ta hận ông ta, nhưng không thể để dân phải chịu vạ lây.”
“Chỉ tiếc, về sau triều đình lại điều Đông Phúc Vương đến trấn giữ nơi này. Kẻ ấy dã tâm bừng bừng, hung hiểm khôn lường. Nếu khi đó ta dám trái ý hắn, e sớm đã mất mạng bởi tay hắn rồi.”
Ông dừng lại, giọng trầm xuống, đôi mắt ánh lên vẻ từng trải: “Vì thế, từ khi ấy ta chỉ đành ẩn nhẫn, uốn mình mà sống. Trong hoàn cảnh không cho phép, ta tuyệt không làm chuyện vô ích, càng không để bản thân bị cuốn vào chỗ chết. Bởi lão phu biết rõ, chỉ khi còn sống mới có cơ hội xoay chuyển càn khôn. Một khi chết rồi… mọi thứ đều thành hư không.”
Ông thở dài, lại nói tiếp: “Sau này Đông Phúc Vương bị diệt, ta vốn tưởng thành Đông Ô có thể thấy lại ánh bình minh. Nhưng nào ngờ, chẳng biết từ đâu mọc ra một giáo phái quái dị gọi là Phụng Nhất giáo. Lũ ấy tổ chức chặt chẽ, binh khí tinh xảo, rõ ràng phía sau có thế lực lớn chống lưng. Đáng sợ hơn nữa là tướng quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298030/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.