Bên cạnh một bụi cỏ, đằng sau một ván gỗ, Quỳnh Thy ngồi co lại hai tay ôm lấy người, nhìn người đó dần xa, trái tim cô thắt lại. Nửa muốn chạy đến ôm lấy anh thật chặt, nửa lại muốn trốn tránh, quay lưng với anh chạy thật xa.
Nước mắt cô như những hạt trân châu thi nhau rơi xuống hòa vào nền đất.
Hòn đá không có cảm xúc nhưng con người sao lại không có đây? Cô cũng là một con người, cũng biết buồn vui giận hờn, nhưng lúc này cô lại không hề hận anh. Đúng như mẹ anh nói, họ chỉ là gián tiếp gây nên cái chết của ba mẹ cô, đành rằng bà không cố ý, nhưng không phải bà không có lỗi. Không hận, không có nghĩ là sẽ tha thứ.
Lúc này cảm xúc của cô rất phức tạp, cô không muốn đối mặt với ai của nhà họ Huấn cả. Cô muốn được một mình suy nghĩ một số chuyện.
Một cơn gió thổi qua đem tinh thần của Quỳnh Thy minh mẫn trở lại. Cô hít một hơi thật sâu, tựa theo suy nghĩ của mình đứng dậy đi về hướng ngược lại với hướng Huấn Mạnh Quân vừa đi.
Bước chân cô lơ đễnh, nhìn qua dường như rất mệt mỏi, những cơn gió không ngừng thổi tới, từng luồng từng luồng tạt vào cơ thể gầy yếu của cô khiến cô gần như trở thành một mảnh thủy tinh dễ vỡ, chỉ cần một cái động nhẹ thôi, cô sẽ vỡ ra tức thì...
Quỳnh Thy không biết mình đã đi bao lâu, trong đầu cô lúc này chỉ còn đọng lại những mảnh vỡ thê lương của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-duong-lac-loi-anh-yeu-em/2405957/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.