Buổi chiều, cơn gió lạnh rét quét qua làm tê cóng cả tay chân. Con đường mòn đầy tuyết hiện lên thân ảnh bảy con người buồn bã bước chân rời khỏi thôn.
Trương Định mang trên lưng là Phương Thanh Đồng đã ngất đi. Dòng nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt đẹp đẽ kia dưới cái lạnh thấu xương đã đông lại thành băng đá.
Theo sau hắn chính là Văn Tử, Thái Lai, huynh đệ Vương Hội còn có một nữ nhân khác chính là nương tử trên danh nghĩa của Vương Chung mà đêm hôm trước đã trao chiếc lục lạc định tình.
“Trương lão đại, chúng ta bỏ lại Trác Phàm liệu có ổn hay không?”
Văn Tử sau khi tỉnh dậy đã được Thái Lai kể lại quá trình thoát khỏi hiểm cảnh cộng thêm đan dược mà Trác Phàm cho hắn ăn vào. Hiện tại thương thế đã khôi phục tám chín phần cho nên khi nghe mọi người bảo không đợi ân nhân của mình mà rời đi làm hắn có phần áy náy.
“Lúc trưa ta đã đến tìm nói chuyện. Nhưng Trác Phàm không những không đi còn bảo bây giờ mà rời khỏi thì càng nguy hiểm hơn. Ta cũng không biết nói gì hơn đành phải trở về a.”
Vương Hội lúc này mới lên tiếng, giọng nói có phần khó hiểu.
“Chúng ta cũng đã làm những gì có thể làm rồi. Nếu Trác Phàm không có ý muốn rời khỏi thì nên tôn trọng hắn.”
Trương Định dừng chân một chút nói, ánh mắt chăm chú lên một bên khuôn mặt của Phương Thanh Đồng đang gục ở đó.
Thì ra buổi trưa, Phương Đức trở về giải thích với nàng về việc Trác Phàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204565/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.