Đêm đến, Trác Phàm như thường lệ đi tới bờ sông Minh Nguyệt Hà, khi đi đến nơi khuất bóng người, Trác Phàm cố ý không đi đến nơi hẹn mà rẽ sang một con đường mòn khác miệng còn treo một nụ cười nhàn nhạt. Một bóng thân ảnh từ trong màn đêm đi ra chặn trước mặt Trác Phàm dần lộ ra khuôn mặt của Lý Minh Thuận.
Nhìn khuôn mặt đang nổi lên sát khí kia làm Trác Phàm trong lòng người lạnh nhưng bên ngoài lại tỏ ra vẻ ngưng trọng nói: “Lý công tử, thật là có duyên nha. Ngươi cũng có thói quen đi hóng mát sao?”
“Tên tiểu tử nhà ngươi dám làm ta bẻ mặt trước bao nhiêu người. Ban ngày tha cho ngươi một mạng, bây giờ không có ai để xem ngươi như thế nào chạy trốn.”
Lời nói vừa dứt, hắn lập tức xông thẳng vào, độc khí trong lòng bàn tay ngày càng đậm đặc. Hắn đem một chưởng đánh về trước làm Trác Phàm nghiêng người né tránh. Khí độc từ trong tay hắn bay ra không tan đi mà ngưng tụ lại giữa không trung thành những đám khói màu tím. Dần dần qua hai mươi chiêu không đánh trúng Trác Phàm nhưng hắn không hề nôn nóng, nụ cười ngược lại càng thêm nồng đậm.
“Ngươi đừng tưởng có vài công phu mèo cào né được mấy chưởng của ta. Võ kỹ của Vạn Xà Cát không chỉ có thế đâu.”
Lý Minh Thuận đánh ra một chưởng rồi nhảy lùi về phía sau đưa tay kết ấn
Linh giai cao cấp võ kỹ Tử Vụ Phệ Thiên chưởng
Một màn bất ngờ xảy ra, khí độc màu tím xung quanh bắt đầu chuyển động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204486/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.