Người đá vị hán tử bay ra ngoài là một tên thanh niên khoản hai bốn hai lăm tuổi mặc bộ y phục màu xanh đen, đôi tay thon gọn dẻo như tay con gái. Khuôn mặt của hắn treo một nụ cười hiền hòa một cách giả tạo, tu vi ở Đoán cốt bát trọng. Hắn nhìn sang cô nương đứng đó liền nói
“Gia Hân muội muội, có chuyện gì ở đây sao lại huyên náo như vậy?”
Vị cô nương tên Gia Hân đáp: “Thì ra là Lý Minh Thuận thiếu gia. Không có gì, chỉ là mấy tên mắt chó không nhìn người mà thôi.”
Vị hán tử kia đang cố đứng dậy nghe nàng nói vậy không khỏi phun một ngụm máu tươi nhìn chằm chằm nam tử tên là Minh Thuận kia.
Lý Minh Thuận thấy hắn đang nhìn mình cũng nở ra một nụ cười nói: “Các ngươi cũng giỏi thật, ngay trong địa bàn này lại dám giành đồ của Bạch Gia Hân đệ tử yêu quý của Quỳnh Hoa lâu chủ nha.”
Hai người Trương Tiểu Uyển còn đỡ nhưng vị ca ca của nàng nghe vậy không khỏi biến sắc. Ai mà không biết vị Quỳnh Hoa lâu chủ này tuy là một người chính trực nhưng lại có thói quen bao che khuyết điểm. Hắn vội vàng thay đổi thái độ, cung kính nói: “Tại hạ là Trương Đại Nhân ở một nhị lưu gia tộc mà thôi. Nếu Uyển nhi đã giành linh dược này với nàng thì ta xin thay nàng xin lỗi Gia Hân tiểu thư. Nếu không còn việc ta xin phép đưa nàng đi trước.”
Lúc Trương Đại Nhân định đem muội muội rời đi thì Lý Minh Thuận bay tới kéo tay Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-dia-dai-dao/1204485/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.