Sáng hồm sau.
Thuy và Hạnh đợi mọi người tỉnh dậy để nói lời từ biệt mà cả hai đã bàn bạc với nhau từ tối ngày hôm qua.
Họ quyết định sẽ tách riêng ra khỏi đoàn để có thể giúp được hai chị em Tiểu Nhất mà không ảnh hưởng tới kế hoạch thoát khỏi đây của mọi người. Sau đó cả hai sẽ cùng nhau tìm đến thôn Huyền để nhờ ông nội của Hạnh tìm mẹ của Thuỳ giùm. Đợi khi nào Thuỳ tìm được mẹ thì cả hai sẽ cùng nhau xuống núi, ra khỏi vùng đất cẩm này sau.
"Vậy hai cậu phải cần thận đấy. Bọn tớ nhất định sẽ tìm được đường thoát ra ngoài sớm thôi. Ngôi làng mà cậu nói hôm qua hai chị em kia đã nói với bọn tớ vị trí của nó rồi. Các cậu cứ yên tâm đi đi". Nói xong Linh liền quay sang nắm lấy tay Thuy nghẹn ngào nói. "Bọn tớ cũng chúc cậu sớm tìm được mẹ của mình nha. Chuyến hành trình lần này có cậu đi cùng bọn tớ thực sự rất vui. Dù chỉ mới ở cùng nhau được một thời gian ngắn nhưng tớ thấy chúng ta như thể đã quen nhau từ rất lâu rồi vậy. Hi vọng sau khi ra khỏi đây rồi, tớ vẫn có cơ hội được gặp lại cậu".
"Ừm, tớ sẽ chờ ngày chúng ta tái ngộ!". Thuỳ hai mắt ngân ngấn lệ nhìn Linh trả lời. Giọng nói cũng mang theo một chút nghẹn ngào bị kìm nén ở bên trong.
Trang cũng bùi ngùi ôm lấy Thuy và Hạnh khóc. "Hai cậu nhớ giữ gìn sức khoẻ, bảo vệ bản thân thật tốt nha. Bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3623283/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.