Nửa đêm hôm ấy, ở bên cạnh bà ngoại đã chìm vào giấc ngủ từ lâu, chỉ còn Thùy vẫn đang nằm trằn trọc mãi vì không ngủ được. Lúc này nó chợt nhớ đến lúc tối khi bà ngoại hỏi nó có đọc trộm nhật kí của mình không thì khẽ mỉm cười. Xem ra bà hẵng còn trẻ so với tuổi chán.
Thế rồi Thùy cứ nằm vắt tay lên trán nghĩ ngợi linh tinh thêm một lúc lâu, rồi cảm xúc cứ lúc thì buồn, lúc thì vui như trẻ được quà, lúc lại cười tươi như hoa nở, rồi còn có cả lúc khóc thầm một mình nữa. Cứ như vậy được một lúc thì Thùy cũng đã bắt đầu thấm mệt rồi lim dim buồn ngủ.
Đến ba giờ sáng, Thùy lại bị giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng. Lúc tỉnh lại toàn thân của nó đã ướt đẫm mồ hôi. Hai mắt Thùy mở rộng nhìn về khoảng trống trước mặt.
Lời nói của những người đã xuất hiện ở trong giấc mơ cứ văng vẳng bên tai của Thùy:
"Cứu tôi với... tôi chưa muốn chết!"
"Cô bé, tôi xin cô, làm ơn hãy rủ lòng thương cứu tôi một mạng này với..."
"Nếu tao mà chết tao sẽ tìm đến để ám chết con nhóc tàn độc như mày."
"Chị ơi, chị đi cùng em có được không? Em ở dưới đây lạnh lắm chị ơi."
...
Tinh thần của Thùy gần như sụp đổ hoàn toàn vào lúc này. Quá đáng sợ. Quả thực là rất đáng sợ. Chưa bao giờ nó mơ thấy những thứ kinh khủng như thế này bao giờ. Cũng chưa bao giờ nó có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3613872/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.