Ngay lúc Thùy sắp không nhịn được mà òa khóc vì sợ hãi thì cái cổng đang mở toang ra hai bên đã thu hút sự chú ý của nó. Thùy nhớ rõ ràng trước khi đi ngủ nó đã khóa cổng lại cẩn thận rồi cơ mà. Sao bây giờ nó lại mở toang hoang ra như thế kia? Lẽ nào là bà tự mở cổng rồi đi ra ngoài rồi?
Nghĩ đến đây thì Thùy sợ đến mức bủn rủn hết cả chân tay. Nó vội lao vào trong nhà lấy cái đèn pin rồi nhanh chóng chạy ra ngoài đi tìm bà. Vừa đi nó vừa cất tiếng gọi bằng một chất giọng khàn đặc vì đang cố nén sự sợ hãi và lo lắng ở trong lòng:
"Bà ơi... bà."
"Bà có ở ngoài đó không?"
"Bà ơi..."
Thùy nghẹn ngào cất tiếng lên gọi thêm mấy lần nữa. Trong lòng nó thầm hi vọng bà sẽ xuất hiện nhưng mãi vẫn không thấy có động tĩnh gì.
Thùy chợt nhớ tới buổi tối trước hôm nó lên đường về quê. Ngày hôm ấy, trong lúc Thùy đang sắp xếp lại tủ đồ của mình thì bà Nga, mẹ của Thùy đi vào. Bà nhẹ nhàng đi đến ngồi cạnh con gái rồi ân cần dặn dò:
"Bà con dạo này tinh thần kém, lại thêm tính hay quên nên con nhớ trông bà cho cẩn thận. Tối muộn thì nhớ đợi bà ngủ rồi hẵng đi ngủ sau, đừng để bà một mình ra ngoài buổi tối. Ở dưới quê mình không như trên đây, con phải cẩn thận. Ra đường mà đi một mình nguy hiểm lắm đấy!"
"Dạ con nhớ rồi. Mẹ cứ yên tâm!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-am-gioi-van-kiep-luu-duyen/3613870/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.