Cô nhìn sân trường một hồi lại quay sang nhìn người bên cạnh với ánh mắt không mấy thân thiện, không ngờ Kỷ Ngôn Thiên còn không biết xấu hổ còn nói: “Sao vậy, có phải đẹp trai lắm không? Người khác nhìn thì không sao, riêng cậu phải tính phí.”
Bạch Giai khinh bỉ: “Tôi thực sự không biết ai cho cậu cái tự tin này vậy.”
Kỷ Ngôn Thiên không quan tâm lời nói của cô, đút tay trong túi đứng huýt sáo.
Bạch Giai không hiểu tại sao trên đời có người lại tự tin đấy vậy.
“Này, tôi hỏi cậu, có phải hôm qua cậu tắt báo thức của tôi phải không?”
Kỷ Ngôn Thiên nhởn nhơ: “Không có.”
Bạch Giai nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định: “Chắc chắn là cậu.”
“Ừ đấy. Cậu làm gì được tôi!”
Bạch Giai không nhịn nữa, túm tóc anh: “Tôi giật hết tóc của cậu. Xem sau này ai lấy cậu được nữa.”
Kỷ Ngôn Thiên không ngờ cô dám đánh nhau trước lớp học, chưa kịp phản ứng lại đầu truyền đến cơn đau, anh cầm hai tay cô: “Đừng nắm tóc nữa, đau quá!”
Cô vẫn cầm chặt tóc anh không buông: “Cái tên chết tiệt nhà cậu!”
Nắm tóc đã đời rồi, cô chuyển sang bóp cổ.
Dương Liễu nhìn thấy hai người đánh nhau, vội vàng đi ra ngăn lại.
Cả lớp mắt chữ a mồm chữ o, thích thú nhìn ra ngoài cửa.
Mấy bạn con trai trong lớp còn cổ vũ cho cô.
“Bạch Giai, cố lên!”
“Bạch Giai, cố lên!”
Dương Liễu quát to: “Cả lớp trật tự cho tôi!”
Lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842503/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.