Trời tháng Chín thật nóng bức, oi ả. Ngoài đường, đông đúc tấp nập.
Người thì vội đi làm, người thì vội đi học. Mỗi người một việc.
Chỉ riêng mỗi cô gái này vẫn thảnh thơi chìm vào giấc.
Những tia nắng nhỏ nhỏ xuyên qua cửa kính, chĩa thẳng vào mặt cô gái khiến cô tỉnh giấc.
Khi tỉnh dậy cô còn mơ màng, không biết chuyện gì.
Bỗng điều gì đó loé lên trong đầu cô.
Cô quay sang nhìn đồng hồ chỉ tám giờ.
Ôi mẹ ơi, muộn học rồi.
Đã thế hôm nay là ngày đầu tiên cô chuyển đến mới đó.
Không xong rồi, không xong rồi..!
Bạch Giai nhanh chóng mặc bộ đồng phục đã chuẩn bị sẵn.
Vào nhà tắm đánh răng, rửa mặt, buộc tóc…
Cầm lấy điện thoại, balo đi về phía cửa, xuống tầng.
Mấy giây sau, cửa lại được mở ra, cô đi đến bàn học lấy cái thẻ tên cài lên áo đồng phục.
Xuống tầng, cô không ăn sáng, chào mẹ rồi đi học luôn.
Cô đạp thật nhanh nhưng vẫn chú ý quan sát cẩn thận.
Cô dừng xe trước cổng trường Lục Trung.
Bác bảo vệ thấy cô mặc đồng phục của trường Lục Trung, mở cổng cho cô vào.
“Cháu gái, sao cháu đi muộn vậy?” Bác còn thân thiện hỏi cô.
Bạch Giai chỉ cười cười, ranh mãnh nhìn bác bảo vệ.
Bác bảo vệ nhìn vậy, biết luôn lý do đi muộn là gì.
Cô cất xe vào khu vực trống gần đó.
Chạy thục mạng mãi mới đến lớp cô học.
“Thưa thầy!” Bạch Giai chạy đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842505/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.