Về đến nhà, Bạch Giai vào nhà chào mẹ Kỷ rồi lên phòng cất cặp sách.
Phó Mạc Thần đang cất xe, một lúc sau cũng đi vào.
“Cháu chào cô ạ!”
Mẹ Kỷ vui vẻ nói: “Mạc Thần đấy à! Lâu lắm rồi mới sang đây chơi đấy.”
Phó Mạc Thần ngại ngùng xoa đầu: “Không phải cháu sang đây chơi mà là…”
Bà nhìn một phát biết ngay cậu muốn nói gì: “Không phải ngại. Ở bao nhiêu ngày cũng được. Cháu cứ nhiên như ở nhà.”
“Cháu cảm ơn cô ạ!”
Cậu thấy mẹ Kỷ đang bê thức ăn cũng chung tay giúp đỡ.
“Để cháu bê giúp cô!”
“Vậy cảm ơn cháu nha!”
“Không có gì ạ!”
Bạch Giai xuống tầng ngồi vào bàn ăn, mẹ Kỷ hỏi cô: “Giai Giai, Ngôn Thiên đâu rồi con?”
Cô lắc lắc đầu: “Cậu ấy còn về trước con mà.”
Mẹ Kỷ chán không muốn cái thằng con mình: “Vậy chúng ta ăn cơm trước đi, mặc kệ nó!”
“Bố không về ạ?”
“Không. Hôm nay ông ấy có cuộc họp quan trọng nên ở lại công ty rồi.”
Ăn xong bữa cơm vẫn chưa thấy mặt mũi Kỷ Ngôn Thiên đâu.
Phó Mạc Thần đi vào phòng của Kỷ Ngôn Thiên cất đồ.
Không phải cậu tự tiện vào phòng mà do cậu đã quá quen với việc ở nhờ nhà Kỷ Ngôn Thiên rồi.
Căn phòng của Kỷ Ngôn Thiên vẫn y như lúc nhỏ vẫn toàn màu đen.
Có cái cửa sổ chắc cả năm không thèm mở ra chứ lại.
Phó Mạc Thần vén màn, mở cửa sổ. Cả căn phòng màu đen đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842494/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.