Bạch Giai mặc một chiếc áo sơ mi trắng đang tiến về phía Kỷ Ngôn Thiên.
Anh nhìn cô đi tới mà suýt nữa chảy máu mũi, hình như áo sơ mi này là của anh, áo dài đến nỗi sắp chạm đến đùi, còn lấp ló những cảnh xuân khiến cho người ta mê mẩn.
Cô đi đến ôm cổ anh, đưa đôi môi của mình lại gần môi anh mập mờ nói: “Ngôn Thiên, em yêu anh.”
Anh bất ngờ chưa kịp phản ứng lại, hình ảnh Bạch Giai biến mất không kẽ hở.
Sau đó là một màn trắng xoá, anh tỉnh lại sau cơn mơ.
Anh nhìn lại một lượt trong căn phòng, không hề có Bạch Giai.
Thì ra đó chỉ là một giấc mơ.
Tự nhiên Kỷ Ngôn Thiên cảm thấy không đúng, anh liếc về phía quần mình.
Con mẹ nó!
Không ngờ có ngày anh cũng bị mộng xuân mà nhân vật chính còn là Bạch Tiểu Giai nữa chứ.
Không thể được.
Suốt từ sáu giờ đến bảy giờ, anh đều ở trong phòng tắm, bản thân sắp mòn luôn rồi.
Anh giặt quần mang ra ban công phơi.
Nhìn cái quần một hồi, khó chịu trong lòng.
Bạch Giai tỉnh dậy lúc sáu rưỡi, cô tập thể dục khởi động chân tay.
Hôm nay ngủ đủ giấc cô cảm thấy rất phấn chấn.
Bầu trời hôm nay cũng rất đẹp nữa.
Cô cầm bộ đồng phục ở trên giường vào nhà tắm thay.
Soi gương chải tóc, hôm nay cô búi tóc cao lên, nhìn bản thân trong gương cảm thán: “Ai da, ai đáng yêu vậy ta!”
Tặng cho bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842496/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.