Khi mua chai nước về một lần nữa, cô để trên bàn Kỷ Ngôn Thiên rồi ngồi về chỗ.
Chưa ngồi ấm ghế thì anh lại đạp ghế.
Bạch Giai kiềm chế cơn giận, giọng điệu nhẹ nhàng hết sức: “Có chuyện gì nữa vậy?”
Mặt Kỷ Ngôn Thiên tỉnh bơ nói: “Tôi không muốn uống nước lọc nữa, tôi muốn uống nước ngọt cơ.”
Cô đứng dậy đập hai tay xuống bàn anh: “Cậu uống nước ngọt gì?”
“Nước cam.”
“Lạnh hay không lạnh?”
“Lạnh.”
“Chai tròn hay chai vuông?”
“Chai tròn đi.”
“Nước cam màu nhạt hay màu đậm?”
“Màu nhạt.”
“Nhiều đường hay ít đường?”
“Ít đường.”
“Ít ga hay nhiều ga?”
“Nhiều đi.”
Bạch Giai nghiến răng nói: “Được, tôi đi mua cho cậu.”
Sau khi Bạch Giai ra khỏi lớp, Lăng Xuyên tò mò hỏi Kỷ Ngôn Thiên: “Hôm nay, hai người bị làm sao thế?”
“Bạch Tiểu Giai cậu ấy thích mình, nguyện làm mọi thứ vì mình.”
Lăng Xuyên khó hiểu: “Sao mình thấy cậu ấy muốn băm cậu thành băm mảnh vậy.”
Kỷ Ngôn Thiên liếc cậu ta, Lăng Xuyên liền im miệng.
Lúc Bạch Giai về lớp, cô có bê một thùng giấy. Cô bê cái thùng ấy lên bàn của Kỷ Ngôn Thiên đập “phịch” một cái.
Cô nói: “Trong đây có tất cả các loại nước từ nước lọc cho đến nước ngọt rồi đến sữa, vị gì cũng có, nóng hay lạnh hay không lạnh gì cũng có, ít đường không đường hay nhiều đường gì cũng có hết. Những thứ này tôi mời cậu uống. Cậu uống hết cho nổ bụng cậu ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842482/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.