Sáng hôm sau, Bạch Giai và Kỷ Ngôn Thiên đến trường sớm mọi khi.
Hôm nay thi tất nhiên phải đến sớm rồi. Cứ giống như mọi hôm lê lết mãi mới đến trường, đến trường cũng gần vào lớp luôn rồi.
Hiếm khi Bạch Giai mới thấy khung cảnh buổi sáng sớm.
Nhóm cô có năm người nhưng năm người lại thi năm phòng khác nhau. Chỉ khi thi xong mới tập trung lại một chỗ.
Lăng Xuyên đang uống nước thấy mặt Bạch Giai ủ rũ tưởng cô không làm liền an ủi.
“Không làm được bài cũng không sao?”
Cô chống cằm suy nghĩ nói: “Không phải. Mình chủ quan còn sót một câu chưa làm."
Lăng Xuyên cười cười, cô sót một câu mà buồn thế rồi thế còn cậu ta thì sao, mười câu không làm chả lẽ buồn đến chết sao?
Cậu ta lắc đầu, đúng là tâm tư của mấy đứa học giỏi.
Lăng Xuyên học dốt, chỉ cần qua điểm liệt thôi là cười cả tháng luôn.
Phó Mạc Thần vẫn luôn nhìn về phía Cố An Tình, tâm trạng của cô ấy cũng không được tốt cho lắm.
Cậu muốn hỏi nhưng lời đến miệng lại nuốt vào, Cố An Tình đã từng nói chuyện của cô ấy không cần cậu xen vào.
Phó Mạc Thần nhếch miệng, chuyện của Cố An Tình chắc chỉ có Phó Mạc Hi xen vào được thôi.
Cậu là cái thá gì chứ!
Kỷ Ngôn Thiên, Lăng Xuyên và Bạch Giai đang cười đùa với nhau.
Cố An Tình thì đang suy nghĩ về chuyện của Phó Mạc Hi. Anh ấy lại đóng phim rồi, không biết bao giờ anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-em-da-tu-lau/2842480/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.