Không biết qua bao lâu, Cố Tích Triều cuối cùng cũng tỉnh lại. Ngày đã sắp qua, còn y thì vẫn còn nằm trên mặt đất, duy trì tư thế như khi ngất đi.
Đau đớn trên người tuy đã giảm đi rất nhiều nhưng trên ngực vẫn còn đau âm ỉ, đôi lúc lại nhói lên đến mức hít thở không thông.
Tựa người vào cánh cửa chậm rãi đứng dậy, quan sát đứa bé đang ôm trong ngực, đôi mày xinh đẹp của Cố Tích Triều khẽ chau lại.
Đứa bé kia vẫn chưa tỉnh, tối hôm qua không nhìn rõ ràng, hiện tại mới phát hiện sắc mặt nó xanh xao tái nhợt đến dọa người. Y nhớ đêm qua trong ngôi miếu đổ nát những người đó đã nói đứa trẻ này đã bị cho uống một loại thuốc gì đó nên mới ngủ li bì không hề động đậy, có thể là thuốc ngủ hay một loại thuốc gì đó thường dùng để gây mê.
Vươn cánh tay thon dài trắng nõn đặt lên tâm mạch của đứa bé xem xét, Cố Tích Triều kinh hãi thốt lên: “Diệt hồn!”
Đứa trẻ này còn nhỏ như vậy, Triệu Thành cùng nó có thâm thù đại hận gì mà lại cho nó uống “Diệt hồn”?!
Gọi tiểu nhị tới, thế mới biết thì ra y đã hôn mê ba ngày.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Cố Tích Triều nhờ tiểu nhị mua thêm vài bộ quần áo mới, thuận tiện thay đổi xiêm y cho hài tử kia.
Ăn cơm xong, Cố Tích Triều ôm đứa nhỏ đi ra ngoài. Nơi này vốn không nên ở lâu!
Mới vừa đi xuống dưới lầu, chợt nghe thấy một thanh âm quen thuộc.
“Đại đương gia, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thich-co-tam-khoa/134623/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.