“Thất Thất!”
Sở Thế Kiệt muốn đuổi theo, nhưng phía sau, nghe được âm thanh của Tiểu Hi bị đánh thức, từ phòng ngủ đi ra dụi dụi con mắt, vẻ mặt buồn rầu hỏi, “Ba ơi, sao mẹ lại khóc lóc chạy đi vậy, mẹ không cần Tiểu Hi nữa sao?”
Đôi mắt Sở Thế Kiệt ửng đỏ, ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Hi nói, “Tiểu Hi, là tại ba ngốc, ba lại chọc cho mẹ giận nữa rồi, bây giờ ba sẽ đi đuổi theo mẹ, Tiểu Hi ở nhà ngoan, được không?”
Tiểu Hi gật đầu, và hôn lên má của Sở Thế Kiệt một cái, nói, “Ba cố lên, nhất định phải đuổi kịp mẹ để mang mẹ về đây nhé!”
...
Hạ Thất Thất chạy như điên trên con đường tối om không một bóng người, nước mắt cô ấy không ngừng chảy, và không ngừng lau đi những giọt nước mắt ấy, nước mắt đã làm mờ đi tầm nhìn của cô ấy, nhưng cô ấy vẫn một mạch chạy đi.
Cô ấy chưa từng nghĩ qua, sự sụp đổ và sự tự trách bản thân mình trong ba năm qua chẳng qua chỉ là một trò đùa, cô cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật dại dột và thật sự buồn cười.
Nếu như yêu một người mà lại có kết cục như thế này, thì cô ấy thà rằng cả đời này chưa từng yêu qua Sở Thế Kiệt.
Két..., đột nhiên có chiếc xe trầy trụa cũ kỷ ngừng ngay bên cạnh cô ấy, tiếng phanh xe nghe quá chói tai, khiến cho Hạ Thất Thất theo phản xạ tự nhiên mà quay đầu lại nhìn. Nhưng chưa kịp nhìn rõ mặt người đó, thì cánh tay đã bị kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499420/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.