Tại phòng sách.
Hạ Thất Thất trừng đôi mắt ra nhìn Sở Thế Kiệt, hỏi, “Sở Thế Kiệt, rốt cuộc anh muốn làm gì, sao anh lại ở đây?”
“Thất Thất...” Sở Thế Kiệt bước tới, muốn đụng vào cô ấy, nhưng Hạ Thất Thất lại liên tục lùi bước, “stop! Anh đừng tiến tới gần tôi nữa! Anh lùi về đi!”
Hình tượng Tổng Giám Đốc oai phong lẫm liệt của Sở Thế Kiệt giờ dây đã bị đánh bại hoàn toàn, “Thất Thất, anh chỉ là rất nhớ em, nên đã chịu không nỗi đến gặp em.”
Câu nói rung động như thế này, nhưng giờ đây, cô ấy đã không cần nữa.
Hạ Thất Thất vẻ mặt lạnh lùng, lướt qua anh ấy, nói, “Sở Thế Kiệt, nếu như anh chỉ muốn chơi trò mờ ám với tôi, thì rất xin lỗi, tôi không có hứng thú, Tiểu Nhã của anh vẫn còn đang ở nhà đợi anh đó, việc bắt cá hai tay này, anh hãy đi kiếm người khác đi.”
“Thất Thất, anh và Tiểu Nhã, đã ly hôn rồi.” Sở Thế Kiệt giữ tay và kéo cô ấy lại, trong ánh mắt, chứa đầy sự ray rứt, “Thất Thất, anh xin lỗi, chân tướng năm xưa anh đã biết hết rồi, thực ra em mới là người phụ nữ đã cứu anh trong tai nạn xe đó, anh rất xin lỗi vì đã hiểu lầm em, anh càng xin lỗi hơn vì đã từng làm tổn thương em như thế này.”
Hạ Thất Thất đứng đơ người ra đó với đôi mắt hỗn loạn.
Cuối cùng anh ấy cũng đã biết được sự thật.
Cuối cùng anh ấy cũng đã nói lời xin lỗi với cô ấy.
Nhưng bây giờ, tất cả đều đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499419/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.