Đây là lần đầu tiên, Tiểu Hi nằm trong lòng mẹ mà ngủ, nó hạnh phúc đến nỗi, ngay cả đang nằm mơ cũng cười lên.
Và đây cũng là lần đầu tiên, Hạ Thất Thất cảm nhận được cảm giác hạnh phúc của người làm mẹ, nếu như con của cô ấy không chết, cô ấy chắc chắn sẽ giống như bây giờ vậy, cùng con ăn cơm, cùng con chơi, kể truyện trước khi ngủ, sau đó mỉm cười mà nhìn nó đi vào giấc ngủ.
Có lẽ do quá xúc động, và cũng có lẽ do nghĩ đến rất nhiều rất nhiều, Hạ Thất Thất chỉ cảm thấy trong đầu mình như ngựa thần lước gió tung mây, làm sao cũng không thể ngủ được.
Bỗng nhiên, cô ấy nghe được tiếng cửa phòng nhẹ nhàng mở ra.
Trong phòng chỉ có một chiếc đèn ngủ lờ mờ, và Hạ Thất Thất lại đang ôm Tiểu Hi, lưng hướng ra cửa mà ngủ, nên trong lúc này đây, cô ấy cảm thấy vô cùng bối rối.
Không lẽ là ba của Tiểu Hi đã trở về?
Đã hai ba giờ sáng rồi, giờ này mới về thật là quá đáng.
Đang do sự không biết có nên ngồi dậy không, nhưng tiếng bước chân nhẹ nhàng ấy đã đi đến đầu giường và tiến đến gần phía cô ấy.
Hạ Thất Thất theo phản ứng bản năng mà nhắm mắt lại, mặc kệ, cứ giả ngủ thôi, nếu không thì ngượng chết, nhưng chắc có lẽ ba của Tiểu Hi cũng biết rằng cô ấy là nhiếp ảnh gia? Tuy là vẫn chưa gặp mặt nhau, nhưng chuyện cô ấy đến đây để chụp ảnh cha con, có lẽ anh ấy cũng biết rất rõ? Chắc là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499418/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.