Đôi mắt Hạ Thất Thất run rẩy, dưới ánh sáng của đèn xe, là một lưỡi dao sắc nhọn, hiện lên một vẻ rét lạnh lạ thường khiến người khác khiếp sợ.
“Sao, sợ rồi à?” Hàn Nhã chăm chăm nhìn vào đôi mắt hoản loạn của Hạ Thất Thất, sau đó lại xuất hiện một nụ cười nham hiểm, nói, “Hạ Thất Thât, cô yên tâm, tôi sẽ không giết chết cô đâu, như vậy, thì quá dễ dàng cho cô rồi.”
“Nhưng, tôi sẽ gạch nát mặt cô, từng dao từng dao một mà gạch lên, khiến cô, dù cho sau này có phẫu thuật thẫm mỹ đi chăng nữa, thì cũng sẽ mang một gương mặt lồi lõm mà sống hết cuộc đời này!”
“Đến lúc đó, xem Sở Thế Kiệt có cần cô nữa không!”
“Cô hãy sống một mình như một con quái thú bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ nói xấu sau lưng như vậy cả đời cho tôi!”
“Ha ha ha!”
Một giọng cười điên cuồng, với một gương mặt méo mó.
Hạ Thất Thất không nhịn được sự giật mình, “Hàn Nhã, cô điên rồi!”
“Đúng vậy, tôi điên rồi, chính hai người đã làm cho tôi điên vậy đó, tóm lại, tôi không được sống tốt, thì cô cũng đừng hòng được sống tốt!”
Giương tay lên, con dao của Hàn Nhã, cứ vậy mà hướng thẳng về gương mặt của Hạ Thất Thất mà gạch xuống!
“Á...” Hạ Thất Thất dốc hết tất cả sức lực để xoay chuyển đôi vai của mình, cuối cùng cũng tránh được một kiếp, con dao ấy, nguy hiểm đến nỗi, hạ ngay xuống cạnh tai cô ấy, khiến cho tai cô ấy, bị trầy xước một lỗ.
“Tiện nhân, còn dám né
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499421/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.